CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta


Phan_14

“Cô à, cháu là người mẫu quảng cáo!” Kỷ Ngôn nhanh trí trả lời, trên mặt nở nụ cười tươi.

“Người mẫu quảng cáo?” Giọng mẹ Mật Điềm không biết là vui hay buồn, “Trông rất đẹp trai!” Sau đó cười nhìn Kỷ Ngôn hỏi: “Thế thu nhập của cháu có ổn định không?”

“Thu nhập” Kỷ Ngôn ngạc nhiên, rồi trả lời: “Cũng được ạ, tiền thù lao một quảng cáo có thể đủ cho cháu tiêu xài trong nửa năm!”

“Thế một năm cháu quay bao nhiêu quảng cáo?” Mẹ Mật Điềm dò hỏi, kì thực, bà muốn tìm hiểu về tình hình kinh tế của Kỷ Ngôn, lúc này bà giống như mẹ vợ đang thăm dò con rể.

“Cái này không ổn định lắm” Kỷ Ngôn trả lời không được tự nhiên, anh vốn nói dối để đối phó với mẹ Mật Điềm, tại sao anh lại có thời gian rỗi đi cùng Mật Điềm, nhưng không ngờ, điều mẹ cô nghĩ lại quá xa so với dự định của anh, tâm ý cũng sâu xa hơn nhiều.

“Vậy gia đình cháu như thế nào? Bố cháu làm nghề gì? Mẹ làm nghề gì?”

Mẹ Mật Điềm tiếp tục điều tra gia cảnh nhà Kỷ Ngôn.

Mật Điềm mấp máy môi, cuối cùng không có cách bình tĩnh, cô kéo tay áo mẹ nói: “Mẹ, mẹ đến đây làm gì?”

“Mẹ chỉ tiện hỏi thôi mà.” Mẹ Mật Điềm cười hiền, nhưng mắt vẫn nhìn vào Ôn Kỷ Ngôn.

“Mẹ chỉ tiện hỏi mà mẹ hỏi cả bố mẹ anh ấy làm gì?” Mật Điềm không vui gào lên: “Mẹ vừa nãy còn muốn con và Mễ Tu Dương thành đôi, giờ lại tóm lấy Ôn Kỷ Ngôn, mẹ muốn làm gì?” Là con gái của mẹ, nên cô đương nhiên biết rõ tâm tư của mẹ, mẹ cô chắc chắn muốn điều tra Ôn Kỷ Ngôn với tư cách là con rể rồi!

“Xem con kìa, mẹ hỏi thì làm sao!” Mẹ Mật Điềm không quan tâm, sau đó nhíu mày cười nói: “Nghe cách nói của con, dường như con và Mễ Tu Dương có chuyện?”

“Mẹ!” Mật Điềm không chịu được nói to, “Mẹ nghĩ linh tinh gì thế?” rồi nói: “Con và Kỷ Ngôn còn có việc, phải đi trước đây, mẹ từ từ xem phim nhé, bye bye!” Nói xong, kéo Ôn Kỷ Ngôn đang đứng ngây ra, chạy thật nhanh, không cần xem phim.

“Này, con chạy nhanh thế… mẹ còn chưa nói hết!” mẹ Mật Điềm không vui gào lên khi Mật Điềm bỏ chạy, khi không thấy bóng dáng hai người, mẹ Mật Điềm tự nói: “Mễ Tu Dương rất được, nhưng anh chàng này cũng không kém!”

“Chị lẩm bẩm gì thế?” Dì Mật Điềm từ trong toilet bước ra thấy mẹ cô cười rạng rỡ liền tò mò hỏi.

“À, chị nói cho dì biết, chị vừa gặp Điềm Điềm!” “Điềm Điềm đâu?” dì cô nhìn khắp nơi hỏi.

Mẹ Mật Điềm kéo tay dì, cao hứng nói: “Dì đừng nhìn nữa, nó chạy rồi!” sau khi bình tĩnh nói tiếp: “Nó gần đây có vẻ đào hoa…” rồi hạ giọng, đưa hai ngón tay ra dấu với dì cô: “Hai anh chàng, hơn nữa cũng được!”

“Hả” Dì cô ngạc nhiên, rồi cười chúc mừng: “Thế thì chị yên tâm rồi nhé, Điềm Điềm, thật quyến rũ!”

“Ừ, đào hoa như thế, sự thật chị cũng rất lo!” mẹ Mật Điềm thở sâu, nụ cười tươi cũng đan xen phần lo lắng.

“Chị sợ Điềm Điềm đào hoa chọn nhầm!”

“Chị yên tâm đi, Điềm Điềm nó tự biết cân nhắc!” Dì an ủi mẹ cô.

“Ừ, nhưng nói thật, chị vẫn thích Mễ Tu Dương hơn.” Mẹ Mật Điềm kéo dì cô, đi sang một bên, so sánh giữa Kỷ Ngôn và Tu Dương, miêu tả tỉ mỉ, rồi kết luận: “Kỷ Ngôn mặc dù đẹp trai, là người mẫu, nhưng thu nhập không ổn định, hơn nữa, đàn ông đẹp trai như vậy để làm gì? Hơn nữa, Tu Dương không những đẹp trai, còn chăm chỉ, cái chính là công việc ổn định, thích hợp để kết hôn!”

Dì cũng gật đầu: “Hai người đều có thế mạnh riêng, nhưng nghe chị nói vậy, dường như Mễ Tu Dương đáng tin cậy hơn!” Anh chàng này có thành ý đến tận nhà gặp mặt, hơn nữa mọi mặt đều tốt, dưới con mắt của người lớn, thì là đối tượng tin tưởng được.

“Điềm Điềm, cô làm gì thế?” Ôn Kỷ Ngôn bị Điềm Điềm kéo đi một đoạn dài, quay lại không thấy bóng dáng mẹ đâu, mới quay người, chống nạnh, thở phì phò, anh ngạc nhiên hỏi cô.

“Ý, đừng nói nữa!” Mật Điềm xua xua tay, thở dốc nói: “Anh còn bị mẹ tôi hỏi nữa, thì chuyện tổ tông tám đời nhà anh đều bị lộ ra hết.”

“Tổ tông tám đời nhà tôi đều là người lương thiện, không sợ bị mẹ cô tra hỏi.” Kỷ Ngôn cười tươi, nhìn Mật Điềm hai má đỏ hồng vì chạy cảm thấy có chút bần thần.

“Tổ tông tám đời nhà anh là người lương thiện” Mật Điềm liếc nhìn Kỷ Ngôn, rồi nói: “Nhưng, nếu mẹ tôi biết, anh và tôi sống chung, mẹ nhất định sẽ giết anh!” thở chậm lại nói: “Cho dù là người lương thiện cũng sẽ giết anh!”

“Tại sao vậy?” Kỷ Ngôn hỏi.

“Vì anh là đàn ông!” Mật Điềm nói tiếp: “Cho dù anh là gay, thích đàn ông, nhưng nếu mẹ tôi biết anh và tôi ở cùng nhau, bà nhất định sẽ đè chết anh!”

“Sao không đè chết cô?”

“Sau khi đè chết anh, cũng sẽ đè chết tôi.” Mật Điềm nghĩ đến mẹ, toàn thân liền cảm thấy run lên, “Mẹ tôi biết rồi, nhất định sẽ đè chết chúng ta!”

“Ồ” Kỷ Ngôn thốt lên, nhìn khuôn mặt sợ hãi của Mật Điềm, không biết nên nói gì để an ủi cô, rốt cuộc đó cũng là mẹ cô!

“Ôn Kỷ Ngôn, tôi nói thật với anh, đừng nghi ngờ mẹ tôi! Mẹ có sức mạnh khủng khiếp!” Mật Điềm chỉ sợ Kỷ Ngôn không tin lời cô nên nói thêm.

“Ừ, tôi không nghi ngờ!” Ôn Kỷ Ngôn đồng ý gật đầu, đôi mắt đen sâu chăm chú nhìn Mật Điềm: “Vậy chúng ta phải làm sao?”

“Có thể làm sao?” Mật Điềm nhún vai: “Anh đừng để mẹ tôi biết anh là đàn ông, hơn nữa lại ở cùng tôi là được rồi, cho dù anh có dùng cách nào! Nhất định luôn phải ghi nhớ hai điểm này.”

“Không được để mẹ cô biết chúng ta ở cùng, điều này không khó!” Kỷ Ngôn nghĩ rồi nói: “Nhưng, sự thật tôi là đàn ông!” Kỷ Ngôn vô tư nói: “Điều này không cách nào giấu được!”

“Anh là đàn ông gì, anh là gay” Mật Điềm đang rối bời nên nói: “Anh không phải đàn ông, anh cũng không được tính là đàn ông!”

Mặt Kỷ Ngôn biến sắc, rồi quay mạnh người lại, hai tay dùng sức ấn vào vai Mật Điềm, hỏi rõ từng chữ: “Tôi không là đàn ông? Cũng không được tính là đàn ông?”

“Đúng thế…” Bị Kỷ Ngôn nhìn với ánh mắt buồn bã, trong lòng cô có chút sợ hãi, chỉ có thể trả lời bừa một câu, rồi nhanh chóng sửa lại: “A, không phải, anh là đàn ông…” nhìn bộ dạng của Kỷ Ngôn, chắc chắn câu nói không phải là đàn ông của Mật Điềm đã làm tổn thương lòng tự tôn của anh, Mật Điềm không ngốc, nên đã phản ứng lại, nhanh chóng sửa lời nói, cùng với nụ cười tươi.

Nhưng Kỷ Ngôn vẫn tính toán như thế, anh đưa mạnh tay ra ôm Mật Điềm vào trong vòng tay, hơi thở ấm nóng phả mạnh vào đầu mũi nhạy cảm của cô.

Mật Điềm cứng người, khó khăn nuốt nước bọt, nhìn khuôn mặt của Kỷ Ngôn, đầu mũi của anh, cách mũi cô chưa đến 3cm, cô thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng của Kỷ Ngôn phả vào mũi cô, thật nóng, thật ẩm.

Đường Mật Điềm bất ngờ bị khuôn mặt đẹp trai làm cho giật mình, tim đập thình thịch, lắp bắp nói: “Ôn… Ôn Kỷ Ngôn, anh sao thế?”

“Tôi muốn nói với em! Tôi là đàn ông thật sự!” Ôn Kỷ Ngôn nghiêm túc nói, sau đó, dùng tay nhẹ nhàng vén tóc xòa xuống hai bên má cô: “Đường Mật Điềm, tôi là đàn ông!”

Mật Điềm trong lòng hoang mang, lo lắng, “Được rồi, Ôn Kỷ Ngôn, tôi biết rồi, anh là đàn ông, anh thật sự là đàn ông!”

“Nhưng, tôi thấy, em vẫn chưa tin tôi.” Kỷ Ngôn nhìn chằm chằm vào Mật Điềm, “tuy em nói, em tin tôi nhưng thái độ của em lại khác.”

“Không phải.” Mật Điềm vội phủ nhận.

“Em có.”

“Không có.” Mật Điềm kiên quyết trả lời.

“Đường Mật Điềm, em nói có, tức là em nói dối!” Ôn Kỷ Ngôn cũng kiên quyết như vậy, ánh mắt sáng rực nhìn Mật Điềm “Có tức là có, anh rốt cuộc muốn thế nào?” Mật Điềm không ngại trợn mắt nhìn thẳng vào Kỷ Ngôn với dáng điệu bất cần.

Ôn Kỷ Ngôn cảm thấy hơi thở ấm nóng của Mật Điềm phả vào mũi, anh chợt cảm thấy căng thẳng, mắt nhìn trừng trừng vào đôi môi đỏ của cô, anh bị mê hoặc bởi đôi môi khẽ rung ấy, khuôn mặt tức giận, thật đáng yêu, cho nên anh không do dự hỏi: “Cô đã không tin tôi là đàn ông, vậy, tôi chỉ có thể chứng minh cho cô xem!”

“Hả!” Mật Điềm bối rối chớp mắt, còn chưa kịp phản ứng lại Kỷ Ngôn nói chứng minh, vậy chứng minh như thế nào, nhưng môi của anh sát vào môi của cô rồi.

Hai môi chạm vào nhau, Mật Điềm hoàn toàn bất ngờ, mở to mắt, toàn thân run rẩy.

Chiếc lưỡi linh hoạt của Kỷ Ngôn lách vào trong chiếc môi khẽ mở vì kinh ngạc của Mật Điềm, từ từ dịch chuyển sâu vào, cuốn lấy đầu lưỡi mềm mại của cô thật nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng vẫn mãnh liệt.

Nụ hôn này chợt trở nên đau khổ khó nói, càng hôn càng sâu.

Đôi mắt đẹp của Mật Điềm chợt mở to, lúc này, đầu óc cô trống rỗng. Cô cũng không biết phản kháng hay đón nhận nụ hôn của Kỷ Ngôn, nên ôm lấy anh hay đẩy anh ra?

Cô vẫn do dự, chỉ có thể cuốn theo nụ hôn của Kỷ Ngôn, nụ hôn vừa dịu dàng vừa mãnh liệt đi sâu vào theo bờ môi cô, cuốn chặt cô vào, cuốn hết cả những vui buồn lẫn lộn, còn tay của anh, từ từ di chuyển ở đằng sau lưng cô, ôm mạnh lấy eo cô, cảm giác lạ truyền từ phần eo nhạy cảm, bên tai có âm thanh lạ, khiến Mật Điềm choàng tỉnh, đưa tay đẩy Ôn Kỷ Ngôn, khuôn mặt đỏ ửng, cô nhìn Kỷ Ngôn, xấu hổ nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh có ý gì?”

“Tôi…” Kỷ Ngôn tự tin nói: “Tôi muốn nói cho em biết, tôi là đàn ông!” nói rồi vỗ ngực: “Nếu em còn không tin, vậy chúng ta hãy tiếp tục!”

“Anh… đúng là đồ tồi!” Mật Điềm tức giận tát anh, anh chàng đáng ghét này hôn cô chỉ vì muốn chứng minh anh ta là đàn ông, khiến Mật Điềm tức ói máu.

“Tôi tồi chỗ nào?” Kỷ Ngôn sờ vào bên má bị Mật Điềm tát, ánh mắt buồn bã: “Đường Mật Điềm, tôi chỉ muốn nói thật với em, tôi không phải là Gay, tôi là một người đàn ông bình thường!”

“Anh lừa tôi?” Mật Điềm vốn đang ngại ngùng, nghe thấy câu nói trên chợt tức giận phừng phừng, chỉ vào Kỷ Ngôn: “Ôn Kỷ Ngôn, ngay từ đầu anh đã lừa tôi, anh nghĩ tôi là gì?”

“Tôi không lừa em!” Kỷ Ngôn thấy Mật Điềm tức giận, vội nghiêm túc nói: “Điềm Điềm, em nghe tôi giải thích!”

“Tôi không nghe, anh cút đi!” Mật Điềm tức giận đạp vào chân anh, rồi quay nguời chạy, lúc này thế giới của cô thật hỗn loạn, Ôn Kỷ Ngôn không phải là Gay, ngay từ đầu đã là đàn ông bình thường, còn cô, giống như một con ngốc bị anh ta trêu đùa, cô hận đến mức chỉ muốn giết chết anh!

Ôn Kỷ Ngôn ôm lấy chân đau, nhìn Mật Điềm bắt taxi đi, vội chạy về bãi đỗ xe, lấy xe, nhưng không nhìn thấy bóng dáng cô nữa!

Kỷ Ngôn thở mạnh, nhìn bầu trời đen kịt điểm xuyết vài ánh sao, trong lòng cảm thấy buồn bã không nói nên lời, là vì anh vẫn luôn do dự, lo lắng không dám nói với Mật Điềm sự thật vì cô sẽ giận, mà khi cô đã giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

Ôn Kỷ Ngôn sờ vào bên má sưng do Mật Điềm tát, rồi thở dài một tiếng: “Ái” sau đó khởi động xe, mặt dày lái xe về nhà Mật Điềm, anh cần phải nói chuyện nghiêm túc với cô một lần, đương nhiên, đã nói với cô sự thật, vậy thì, việc thổ lộ tâm ý cũng là một việc quan trọng.

Kỷ Ngôn cần phải nói với Mật Điềm, anh yêu cô, hơn nữa yêu cô rất thật, rất nhiều!

Chương 9: Thổ Lộ

“Điềm Điềm, mở cửa đi!” Kỷ Ngôn cầm chìa khóa mở rất lâu, đều không mở được, liền biết rằng, Mật Điềm khóa bên trong, anh ấn chuông, đạp cửa gọi: “Điềm Điềm, em mở cửa nghe tôi giải thích được không?”

Mật Điềm sầm mặt, đi một mạch về nhà, sau đó, khóa cửa lại, yên lặng ngồi ở salon, hai tay ôm lấy bản thân, cúi đầu xuống, buồn bã.

Kỷ Ngôn là đàn ông bình thường, ngay từ đầu đã là đàn ông bình thường, vậy những hành động những ngày gần đây của anh là vì cái gì?

Trước đây, Mật Điềm còn tự an ủi bản thân, Kỷ Ngôn dịu dàng, quan tâm cô là vì anh cũng như cô xem cô là người bạn tốt, chị em tốt; nhưng, khi Mật Điềm phát hiện ra tình cảm của cô với Kỷ Ngôn, Kỷ Ngôn lại có thái độ gì vậy?

Nghĩ đến hôm nay Kỷ Ngôn nói không thích cô, cũng có nghĩa là người đàn ông, người đàn ông bình thường Ôn Kỷ Ngôn thật sự không thích cô?

Đường Mật Điềm cắn chặt môi, nghe Ôn Kỷ Ngôn ấn chuông, đập cửa gọi, cô rất muốn bịt tai không nghe, nhưng anh biết chắc rằng Mật Điềm không muốn làm phiền người khác, không muốn cãi nhau với hàng xóm nên gào lên để Mật Điềm cho dù không muốn nhưng vẫn phải chạy ra mở cửa cho anh.

“Điềm Điềm…” Đường Mật Điềm mở mạnh cửa, Kỷ Ngôn còn đang ấn chuông, vội thu tay về, cẩn thận nhìn Mật Điềm đang tức giận, “Anh muốn nói gì?” Mật Điềm với dáng bộ xa cách, lạnh lùng nhìn Kỷ Ngôn.

“Tôi thấy chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc!” Kỷ Ngôn khó khăn nói: “Điềm Điềm, đừng nói gì hãy nghe tôi giải thích!”

Mật Điềm không nói gì, chỉ quay người, nhường bước, cho phép Kỷ Ngôn vào nhà, sau đó, cô đi về phía salon ngồi xuống, nhìn Kỷ Ngôn, “Nói đi, anh muốn giải thích gì?”

“Tôi…” trước thái độ nghiêm khắc của cô, Kỷ Ngôn thật rất muốn giải thích, nhưng, chợt cảm thấy, không biết bắt đầu nói từ đâu.

Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn lúc lâu chỉ nói được từ Tôi mà không nói thêm được gì, vội cau mày, định thần lại, bình tĩnh nói: “Ôn Kỷ Ngôn, nếu anh muốn giải thích, tôi đang cho anh cơ hội đấy.”

Kỷ Ngôn im lặng, có chút bối rối: “Điềm Điềm! Tôi cũng không biết phải giải thích với em thế nào, những chuyện này nói ra thật sự rất dài.”

“Vậy thì anh tóm tắt lại.” Mật Điềm cắn môi, nghĩ “Đương nhiên, nếu anh không muốn nói thì cũng không sao, phiền anh mang đồ đi, tiền thuê nhà, tôi sẽ trả lại!”

“Đừng!” Kỷ Ngôn vội cắt ngang lời Mật Điềm: “Tôi nói!”

“Vậy, tôi đang nghe!”

“Lúc đó tôi chạy trốn việc kết hôn, không kịp mang theo chứng minh thư, ví tiền, những chuyện này, em đều biết rồi!”

Kỷ Ngôn thở mạnh, nói: “Khi đó, tôi lừa em nói tôi là gay, thực sự là chuyện bất đắc dĩ, tôi không còn chỗ dung thân, cũng không thể bị bố tôi bắt về, cho nên chỉ có thể nhờ vào lòng từ thiện của em!”

Mật Điềm đã chuẩn bị sẵn tâm lý không tức giận nữa, cô chỉ khẽ nhíu mày: “Sau đó thì sao? Tôi cho anh ở cùng, sao anh không tìm cơ hội để nói rõ mọi chuyện mà vẫn tiếp tục lừa dối tôi?”

Ôn Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm đang tức giận, không dám nhìn cô, chỉ dám nhìn lên trần nhà, thở dài: “Điềm Điềm, tôi không dám nói sự thật, tôi sợ em giận, em xem, khi em tức giận thật đáng sợ!”

Mật Điềm động lòng, ngước mắt nhìn Kỷ Ngôn: “Nhưng, giờ tôi cũng đang rất giận!”

“Xin lỗi, Điềm Điềm!” Kỷ Ngôn xin lỗi: “Tôi vốn muốn tìm cơ hội nói thật với em, nhưng… nhưng nghĩ đến em nổi giận, em sẽ đuổi tôi ra ngoài, tôi lại không dám nói!”

“Cho dù tôi không giận cũng không cho anh thuê nhà cùng!” Mật Điềm chớp mắt, trong lòng có chút gợn sóng, nhưng ngoài miệng lạnh lùng nói, đúng vậy, cô không thể nào chấp nhận việc sống cùng, ở chung với một người đàn ông, đặc biệt, cảm xúc của cô với người đàn ông này càng ngày càng khác lạ, hơn nữa, người đàn ông này lại không thích cô!

“Điềm Điềm, cô muốn đuổi tôi đi à?” Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm, dường như anh đã đọc được điều này trong mắt cô.

“Cứ cho là như vậy đi!” Mật Điềm thở dài, nhìn Kỷ Ngôn: “Ngay từ đầu anh đã biết tôi không sống chung với đàn ông, Ôn Kỷ Ngôn, ở cùng một thời gian dù tôi biết anh là người tốt, nhưng tôi không thể tiếp tục sống chung với anh nữa.”

“Điềm Điềm, tôi chuyển đi thì không có vấn đề gì, nhưng còn có một chuyện, tôi muốn nói với em!” Kỷ Ngôn thở sâu, bĩnh tĩnh, muốn thổ lộ tình cảm với Mật Điềm.

Mật Điềm bối rối bởi ánh mắt sáng rực của Kỷ Ngôn, kì thực trong lòng cô đang mâu thuẫn, cô cũng không muốn Kỷ Ngôn chuyển đi, con người chứ không phải cỏ cây, sống với nhau một thời gian dài, ngoài tình yêu cô dành cho anh, còn có cả tình cảm sống chung với nhau, đó cũng là một sự thực tồn tại.

“Tôi…” Khuôn mặt Kỷ Ngôn có chút ngại ngùng, câu nói tôi yêu em, không dám nói ra.

“Anh làm sao?” Mật Điềm sốt ruột, đợi lúc lâu không thấy anh nói, chỉ thấy khuôn mặt của anh trở nên đỏ ửng, liền cất lời hỏi.

“Tôi…” tít tít tít, chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ của anh vang lên, Kỷ Ngôn vội rút điện thoại, nói “xin lỗi” với Mật Điềm, sau đó lấy cớ nghe điện thoại che giấu sự bối rối của mình, trong lòng tự mắng mình: “Ôn Kỷ Ngôn, mày làm gì vậy? Không phải là phải thổ lộ với Mật Điềm sao, sao lại xấu hổ và ngại ngùng, chỉ cần nói một câu yêu em là được! Sao lại không nói ra được chứ!”

“Cưng ơi” Trần Cẩm Ngôn thấy Kỷ Ngôn nghe điện thoại, vội hét lớn.

Ôn Kỷ Ngôn còn chưa kịp tắt loa, câu nói của Cẩm Ngôn vọng ra ngoài, Kỷ Ngôn vội ấn nút tắt loa, sau đó cười với Mật Điềm rồi mới trả lời Cẩm Ngôn: “Cưng có chuyện gì vậy?”

Mật Điềm khẽ cau mày, tai dựng lên, lắng nghe Kỷ Ngôn và cưng của anh ta nói chuyện.

“Cưng ơi, mình có hai tin cần nói với cậu, một tin tốt, một tin xấu, cậu muốn nghe tin nào?”

Ôn Kỷ Ngôn nhăn mày, áp chặt điện thoại vào tai nói: “Nói đi, nói tin xấu trước rồi nói tin tốt.”

“Tin xấu là, Diêu Dao đã đến thành phố S tìm cậu!” Cẩm Ngôn nói rõ ràng.

“Gì, ai cơ?” Kỷ Ngôn ngạc nhiên hỏi.

“Đồ ngốc!” Cẩm Ngôn chửi: “Vợ chưa cưới của cậu, Diêu Dao, đến thành phố S tìm cậu!”

“Gì, vợ chưa cưới? Diêu Dao? Chạy đến tìm mình?” Ôn Kỷ Ngôn nhắc lại lời Cẩm Ngôn, đương nhiên tin tức này bị lộ ra ngoài.

“Ừ, đúng vậy, cậu cẩn thận!” Cẩm Ngôn nhắc nhở bạn.

Mật Điềm nghe thấy câu nói lặp lại của Kỷ Ngôn, vợ chưa cưới, Diêu Dao đến thành phố S tìm anh, chợt cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, mặt cô trắng bệch, cắn chặt môi, ánh mắt phức tạp nhìn Kỷ Ngôn, tai cô không còn nghe rõ lời nào nữa.

Kỷ Ngôn hỏi tiếp: “Tin tốt là gì?”

“Tin tốt là Diêu Dao không thích cậu, muốn từ hôn với cậu!”

“A, tin này quá hay!”. Ôn Kỷ Ngôn vui mừng, dập điện thoại nhảy cẫng lên, kết quả, quay mặt lại nhìn Điềm Điềm đang buồn bã, liền hưng phấn lắc lắc cô: “Điềm Điềm, em biết không? Vợ chưa cưới của tôi hủy hôn rồi! La la la…” thật quá vui sướng, việc anh chạy trốn để chống lại việc kết hôn đã có kết quả nhất định.

“Vậy hả, chúc mừng anh!” Mật Điềm lơ đãng nhìn Kỷ Ngôn, nói chúc mừng anh, sau đó cười nhạt: “Nếu tối nay anh không đi, tôi hi vọng, ngày mai anh chuyển đi, tôi không muốn Mễ Tu Dương hiểu nhầm chúng ta!”

“Điềm Điềm, em nói gì vậy?” Ôn Kỷ Ngôn chớp mắt, ngạc nhiên nhìn Mật Điềm.

“Tôi nói là, ngày mai, Mễ Tu Dương đến nhà tôi, còn anh, tôi hi vọng sẽ biến mất!” Mật Điềm nói từng chữ từng chữ nói với Kỷ Ngôn, sau đó nặng nề bước về phòng, cô cảm thấy tim mình thật lạnh, thật lạnh!

Vừa mới thích Kỷ Ngôn, lại phát hiện anh ta không thích mình, hiện giờ, lại xuất hiện vợ chưa cưới của anh ta, mối quan hệ phức tạp này, khiến Mật Điềm đau đầu, lúc này cô mới rõ ràng cảm thấy chỉ cần xa rời Ôn Kỷ Ngôn, sẽ có thể tránh xa những phiền muộn này, mà muốn xa rời Kỷ Ngôn, cô chỉ có thể dựa vào Mễ Tu Dương!

Kỷ Ngôn nhìn bóng dáng xa cách của Mật Điềm, liền cau mày, trong lòng có cảm giác xót xa khó nói, nhìn cô nặng nề đóng cửa, mặc Kỷ Ngôn đứng ngây người ở phòng khách, anh chăm chú nhìn lại căn nhà, từ ngày đến đây, anh chỉ nhìn lướt qua, chưa bao giờ ngắm kĩ, nhưng Mật Điềm đã muốn anh đi, anh phải rời bỏ căn nhà này, trong lòng anh chợt có cảm giác không muốn rời xa, nhìn kĩ lại mỗi góc nhà, ánh mắt nhìn tới đâu, đều là sự lưu luyến.

Phòng khách không phải rộng rãi, thậm chí, chỉ mười bước chân lớn của anh là đi hết, nhưng mọi thứ được sắp xếp rất ấm cúng, salon, gối ôm trên salon, thảm, khăn trải bàn đều dùng màu hồng phấn, là màu yêu thích của Mật Điềm.

Góc tường đằng sau tivi vừa vặn để vẽ một bông hoa hướng dương, trở thành điểm nhấn của căn phòng khách nhỏ bé này.

Bài trí của phòng khách rất đơn giản, ngoài bộ salon và chiếc ti vi, còn có chiếc tủ tường hình thoi, có bày rất nhiều vật nhỏ, những con búp bê đầy màu sắc, có những thứ là do Mật Điềm làm, còn một số là do cô tìm về.

Đèn trong phòng khách lóe lên, Ôn Kỷ Ngôn ngước đầu nhìn ánh đèn màu hoàng hôn, cảm thấy hoang mang, anh muốn thổ lộ với Mật Điềm, nhưng lại không nói ra được, đặc biệt nghe Mật Điềm nói, thì cô đã chấp nhận Mễ Tu Dương, Ôn Kỷ Ngôn do dự, anh là một người trốn chạy đám cưới, ngoài bản thân, thì không có gì ổn định, hơn nữa, Diêu Dao có thể tìm thấy anh, cũng có nghĩa bố anh cũng sẽ tìm đến, đến lúc đó, anh cũng không dám chắc sẽ có chuyện gì xảy ra.

Nghĩ đến Mễ Tu Dương điềm đạm, gian xảo, Ôn Kỷ Ngôn cười đau khổ, tình hình lúc này rất nguy hiểm, xem ra, anh phải giải quyết chuyện với Diêu Dao trong thời gian ngắn nhất.

“Chào!!!” Sáng sớm hôm sau, Kỷ Ngôn ngồi ở salon nhìn Mật Điềm cười chào.

Mật Điềm nhìn thấy hành lý trên tay anh, cảm thấy nặng nề, cảm giác không thở nổi, cô giả vờ bình tĩnh cười với Kỷ Ngôn: “Chào!” rồi muốn nói tiếp, có phải anh muốn đi, nhưng lại không nói được, chỉ nhìn chăm chăm vào hành lý.

Không để ý đến ánh mắt Mật Điềm đang nhìn vào va ly ở bên chân mình, Kỷ Ngôn gãi đầu cười: “Điềm Điềm, tôi chào em rồi đi!” trong lòng có chút xót xa khó nói, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh: “Không sao, hôm nay trước khi Tu Dương đến, tôi chắc chắn sẽ biến mất!”

“Anh…” lúc này cảm thấy có rất nhiều lời muốn nói, muốn hỏi anh, có phải muốn đi về cùng vợ chưa cưới, hay là muốn đi đâu để trốn kết hôn, nhưng lại không nói ra được, cuối cùng, cô chỉ nói một câu: “Chúc anh thượng lộ bình an!”

“Ừ!” Kỷ Ngôn đơn giản trả lời, rồi nhìn Mật Điềm hỏi: “Điềm Điềm, em có nỡ xa tôi không?”

“Không!” Mật Điềm trả lời, rồi quay người đi, hờ hững nói: “Anh đi rồi, tình cảm giữa tôi và Mễ Tu Dương có thể phát triển nhanh hơn” rồi quay mặt cười với Kỷ Ngôn: “Đến lúc đó, khi anh về rồi, hoặc chuyển chỗ mới, nhớ nói địa chỉ cho tôi, nếu tôi và Tu Dương kết hôn, tôi sẽ gửi thiếp mời cho anh!”

“Ừ! Tôi sẽ nói.” Kỷ Ngôn kìm nén cảm giác xót xa, hững hỡ trả lời.

“Vậy tôi không giữ anh nữa, tôi đi thay quần áo, Mễ Tu Dương lát nữa sẽ đến!” Mật Điềm cười miễn cưỡng, nhanh chóng đi vào nhà tắm, khi đóng cửa vào, sức lực toàn thân cô như bị rút hết, từ từ ngã xuống, cô cắn chặt môi, bịt mồm, sợ bản thân không chịu được sẽ mở cửa, nói Ôn Kỷ Ngôn: “Ôn Kỷ Ngôn, anh đừng đi! Em yêu anh, anh có yêu em không?”

Ôn Kỷ Ngôn đứng ở phòng khách, nhìn Mật Điềm bước vào nhà tắm, cô đơn ngắm căn phòng một lượt, thở sâu, cầm lấy hành lý, nặng nề rời khỏi nhà của Mật Điềm.

Mật Điềm dỏng tai nghe, nghe thấy tiếng cửa đóng, thời khắc đó, cô cảm thấy, Kỷ Ngôn không phải là đóng cửa ra vào, mà là đóng cửa trái tim cô, tình cảm của cô với Kỷ Ngôn vừa chớm nở, đã bị chô vùi như vậy.

Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_15
Phan_16
Phan_17 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Duck hunt